Danh mục
Kể về kỉ niệm đáng nhớ thời thơ ấu bằng tiếng anh

Kể về kỉ niệm đáng nhớ thời thơ ấu bằng tiếng anh


Cuộc đời ai cũng có những kỷ niệm thời thơ ấu thật khó quên. Chính vì thế đây là một chủ đề rât hay được hỏi trong các kỳ thi viết và nói tiếng Anh. Trong bài học ngày hôm nay, Aroma sẽ gửi đến các bạn một bài nói mẫu kể về kỉ niệm đáng nhớ thời thơ ấu bằng tiếng anh do một giám khảo IELTS viết nhé.

 

Childhood memories are strange things, because sometimes you can’t quite be sure if you really remember something, or if you just think you do because others have told you about it, or you have seen a photo of the event later on.  I’m going to talk to you about a memory that I’m very confident is real.  I’ll tell you what it is, when it happened, how it affected me and why I still remember it until now.

Ký ức tuổi thơ là những điều kỳ lạ, bởi vì đôi khi bạn không thể chắc chắn nếu bạn thực sự nhớ một cái gì đó, hoặc nếu bạn nghĩ bạn làm vì những người khác đã nói với bạn về nó, hoặc bạn đã thấy một bức ảnh của sự kiện ấy sau đó. Tôi sẽ kể cho bạn về một ký ức mà tôi rất tự tin là có thật. Tôi sẽ cho bạn biết nó là gì, nó xảy ra khi nào, làm thế nào nó ảnh hưởng đến tôi và tại sao tôi vẫn còn nhớ nó cho đến bây giờ.

 

The memory is the earliest one I have of me and my Dad.  I was very small indeed, I’m not exactly sure how old, but I’d guess about three years old, maybe even younger.  My Dad was not a particularly tall or strong man, but I was small enough, and by comparison, he was big enough then, for me to stand with both my feet on one of his, and to reach up with my arms and cling onto his leg.  I would then hang on and laugh delightedly as he tried to go about his daily business, walking around the house with me gripping on tightly refusing to be budged.  It was a favorite game.

Kỷ niệm đấy là kỷ niệm đầu tiên giữa tôi và cha tôi. Tôi thực sự rất nhỏ, tôi không biết chính xác bao nhiêu tuổi, nhưng tôi đoán khoảng ba tuổi, thậm chí còn nhỏ hơn. Bố tôi không phải là một người đàn ông cao lớn hay mạnh mẽ, nhưng tôi đã đủ nhỏ, và bằng cách so sánh, lúc ấy ông đủ cao lớn, vì tôi đứng được cả hai chân tôi trên một trong hai tay của ông, và với tay vào bám hai chân của ông. Sau đó tôi sẽ đu lên và cười vui vẻ khi ông ấy cố gắng làm những công việc hàng ngày, đi dạo quanh nhà khi tôi đang nắm chặt không chịu buông. Đó là một trò chơi yêu thích.

 

I don’t know that I can honestly say it affected me in my life.  However, in my family, we don’t really talk about things very much or do a lot together.  We don’t live particularly close to one another so we see each other rather infrequently.  I suppose the way the incident affected me was by making me at a subconscious level feel close to my Dad even years later as we had shared that happy play time together when I was tiny.

Tôi không biết rằng tôi có thể thành thật nói nó ảnh hưởng đến tôi trong đời mình. Tuy nhiên, trong gia đình của tôi, chúng tôi không thực sự trò chuyện nhiều hoặc làm nhiều việc với nhau. Chúng tôi không sống gần nhau nên gặp nhau không thường xuyên. Tôi cho rằng cách mà sự việc ảnh hưởng đến tôi là làm cho tôi ở mức tiềm thức cảm thấy gần gũi với cha tôi thậm chí nhiều năm sau về sau vì chúng tôi đã chia sẻ thời gian vui vẻ khi chơi cùng nhau khi tôi còn nhỏ.

I didn’t know I had held onto this memory until quite recently.  Sadly my Dad passed away, he had been very ill for a long time, so it wasn’t unexpected, but of course it was very sad.  I wanted to say something about him at his funeral, and I wanted to pick a memory that was personal just to him and to me.  For some reason that image of me tiny and laughing and him solemnly ‘pretending’ that he hadn’t noticed I was there came into my mind and it seemed very appropriate somehow to share that one.  It was a happy memory, but also an intimate one.  I think he would have been really pleased that I could recall it so many decades later.

Tôi không biết tôi đã giữ được kỷ niệm này cho đến gần đây. Bố tôi qua đời, ông ấy đã ốm rất lâu, vì vậy nó không phải là bất ngờ, nhưng dĩ nhiên là rất buồn. Tôi muốn nói điều gì đó về ông trong đám tang của ông, và tôi muốn chọn một ký ức riêng tư chỉ giữa ông và tôi. Vì một số lý do hình ảnh tôi nhỏ con và đang cười còn ông trang nghiêm giả vờ rằng ông đã không nhận thấy tôi đã xuất hiện trong tâm trí của tôi và bằng cách nào đó nó lại rất thích hợp để chia sẻ nó. Đó là một ký ức hạnh phúc, nhưng cũng là một kỷ niệm thân mật. Tôi nghĩ ông ấy sẽ thực sự hài lòng vì tôi có thể nhớ về nó nhiều thập kỷ sau đó.

 

So why can I remember this memory?  I’m not sure; but I’d love to think the memory was there asleep all the time, just waiting for the moment when I needed to retrieve it.  It is really a comforting thing to recall.  The human mind is such an amazing thing!

Vậy tại sao tôi lại nhớ kỉ niệm này? Tôi không chắc, nhưng tôi thích nghĩ rằng kỷ niệm đó đã ở đó im lìm trong suốt thời gian chờ đợi thời điểm tôi cần lấy nó. Đó thật sự là một điều an ủi để nhớ về. Tâm trí con người quả thật là một điều kỳ diệu!

 

Trên đây là bài nói mẫu giới thiệu bản thân bằng tiếng Anh chủ đề kể về kỉ niệm đáng nhớ thời thơ ấu bằng tiếng anh. Chúc các bạn học tốt!

Có thể bạn quan tâm:


BÀI VIẾT LIÊN QUAN: